Home » » Anh “cưa” đổ tôi với 23.000 đồng tình phí

Anh “cưa” đổ tôi với 23.000 đồng tình phí



Tôi quen anh trên mạng, chủ yếu để nói chuyện cho vui. Lần đầu chat với anh, chẳng có gì đặc biệt. Chiều chủ nhật 
buồn, để kết thúc buổi nói chuyện nhạt nhẽo, tôi bảo “Thôi em phải out đây, có việc”. Anh bảo: “Ừ, giờ anh cũng
 xuống phụ mẹ nấu cơm”. Tôi chuyển sang chế độ ẩn nick (invisible), thầm nghĩ: “Cái anh chàng này chắc ngoan 
lắm đây, chiều chủ nhật mà ở nhà phụ mẹ nấu cơm, chuyện hiếm của trai thành phố”.


Một hôm, có việc rắc rối trong công việc, rất bực bội, căng thẳng, tôi bấm số gọi anh:
“Tối gặp cafe anh nhé”, cốt để nói chuyện trên trời dưới đất mà… xả stress. Tôi hẹn
anh 19h30 ở quán cafe gần nhà vì tôi là chúa lười đi xa. 20h hơn, tôi vẫn ở nhà.
Anh gọi: “Em còn chưa đến nữa hả, anh đang ở quán cafe Hoa Sứ nè”. Tôi ỡm ờ: 
“Ừ, em đang đến”. Thực ra tôi đã quên bẵng việc hẹn gặp anh sau một lúc nằm nghe
nhạc. Tôi tặc lưỡi, anh đã đến nơi rồi, thôi kệ, tới gặp xem sao.
Anh mặc áo sơ mi, đóng thùng, mang giày đàng hoàng. Gặp tôi, anh cười, nụ cười
rất hiền. Buổi nói chuyện chóng vánh. Tôi 3, 4 lần muốn nhỏm lên đi về. Anh 4, 5
lượt níu kéo: “Ngồi nói chuyện với anh tí nữa”. Vừa về đến nhà, anh nhắn: “Gặp anh,
em có cảm nghĩ gì không?”. Tôi thẳng thắn: “Không, chẳng có một chút gì hết,
bình thường”. Anh bảo: “Vậy à, vậy chúc em ngủ ngon”.
Mấy hôm sau, anh hay hẹn tôi lên chat. Tôi cũng đồng ý cho có lệ. Thực ra, hình như
với cái tuổi của mình, tôi đã chán việc tua đi tua lại cái điệp khúc “làm quen, mến mến, 
 thích thích, hẹn hò, yêu đương, giận hờn, thử thách… rồi mới tính đến việc cưới xin”. 
Tôi bảo anh: “Tới tuổi này rồi, em ngán cảnh tua đi tua lại cái điệp khúc ấy, giờ quen 
thấy hợp thì cưới, khỏi tốn thời gian”. Anh bảo “Ừ”.
Thỉnh thoảng anh vẫn hẹn tôi uống cafe nhưng mãi tôi vẫn chưa thấy mình có chút tình 
 cảm gì với anh. Cho đến một ngày, anh nhắn: “Em, anh xin phép em cho anh được
 hẹn hò với em nhé”. Tôi bật cười ha ha khi nhận được tin nhắn đó. Tôi trả lời “Okie, đồng ý thôi nhưng nói trước là em già rồi nên khó tính lắm đấy”.
Lần đi chơi tiếp theo, trước khi đến đón tôi, anh nhắn: “Em, anh xin phép được mặc
quần short nhé vì thấy trời sắp mưa rồi”. Lần này, tôi không những cười to mà còn 
mang tin nhắn cho hai chị cùng phòng đọc. Cả ba được một trận cười vỡ bụng. Chưa
 bao giờ tôi nhận được một lời xin phép ngộ nghĩnh như vậy. Hôm đó, đi uống cafe 
với anh, lần đầu tiên tôi thấy vui. Tôi bắt đầu mến anh.
Một bữa, tôi ngồi sau xe anh, anh quay lại bảo: “Em, anh xin phép được… nắm tay
 em nhé”. Lúc đó, tôi không trả lời, anh kéo tay tôi ôm vòng eo của anh. Tôi đồng ý
 làm bạn gái anh là thế. Rất đơn giản, nhẹ nhàng, pha một chút hài hước. Anh hơn tôi 
4 tuổi nhưng tính tình đôi lúc còn trẻ con. Nhiều khi còn phải đợi tôi nhắc: “Anh cần 
quan tâm em hơn nữa”. Lý do dễ hiểu là từ trước đến giờ anh rất “nhát gái”, chưa từng
 quen ai. Suốt thời gian quen nhau, anh có bất kỳ hành động gì hoặc muốn làm gì đều 
 phải “xin phép”. Dần dần, tôi thấy mình hình như… yêu.
Quen anh được hai tháng, tôi bảo: “Anh có tính đến chuyện cưới xin với em không?
Nếu quen để mà quen thì thôi, chấm dứt, đừng làm mất thời gian cả hai vì ai cũng 
đã lớn”. Anh trả lời: “Bộ nhìn mặt anh giống đang quen giỡn chơi lắm sao?”. 
Tôi tiếp tục: “Nếu có ý định đi tới, cả hai phải sống đúng với bản chất của mình. 
Em biết, không ai hoàn hảo cả. Đừng để lúc yêu thấy tình yêu toàn màu hồng,cố che 
đậy cái dở, cái xấu của nhau để rồi sau này thất vọng. Hãy sống đúng với bản chất của
 mình để xem người kia có chấp nhận được những điểm xấu của người còn lại hay không?”.
 Anh đồng ý.Những lần hẹn hò với anh, đa số ra ngồi công viên, đi dạo bộ và xem người 
ta khiêu vũ. Tình phí mấy tháng anh quen tôi chỉ là 20.000 đồng cho 2 chai nước giải khát
 và 3.000 đồng cho việc gửi xe. Vậy nhưng tôi thấy bình yên, thấy vui và thấy an tâm khi ở gần anh.
Một ngày, anh nhìn vào mắt tôi bảo: “Em, anh xin phép…”. Nói đến đó, tự nhiên anh
đỏ mặt, lúng túng. Tôi hiểu và kịp lấy tay ngăn anh: “Việc này không phải xin phép,
mà anh phải hỏi là ‘Em có đồng ý… không’, lúc này không xin phép nữa nhé”. 
Anh phì cười. Đó là lời cầu hôn anh dành cho tôi sau 6 tháng quen nhau.
Đám cưới chúng tôi diễn ra đơn giản, có bạn bè hai bên đến chung vui. Bạn bè tôi
không ngờ một cô gái sắc sảo, cá tính như tôi lại đồng ý lấy một anh chàng hiền và
nhát đến mức như vậy. Mọi người thường trêu chọc: “Không biết ông Lộc (tên của anh)
  nói cái chi mà mày đồng ý nhanh vậy”. Anh nhìn tôi, tôi nhìn anh và cười. 
Share this article :

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Support : Your Link | Your Link | Your Link
Copyright © 2013. Truyện tranh cổ tích - All Rights Reserved
Template Created by Creating Website Published by Mas Template
Proudly powered by Blogger