Latest Article Get our latest posts by subscribing this site

Biết! Nhớ! Rồi quên!

Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2014



Không hiểu sao mỗi khi thức giấc người tôi lại đổ mồ hôi hột, tim đập nhanh và cảm thấy vô cùng khó
thở. Tôi chẳng thể nhớ tôi đã mơ thấy gì, hay tôi cảm thấy ra sao, tôi chỉ biết mỗi lần thức dậy tôi lại 
như mới vừa đánh nhau một trận tơi tả với ai đó, hay cái gì đó. Không có chút nhếch nhoáng của bất 
kì hình ảnh nào tôi đã thấy. Việc này đã lập đi lập lại cả tuần rồi! Tôi thật sự lo lắng cho thể trạng của 
mình, vậy nên tôi quyết định đi khám tổng quát sớm hơn định kì, và kết quả là tôi vẫn ổn. Ít ra là về 
thể chất.

 
Điều kì quặc nhất là tôi ngủ vẫn ngon. Ý tôi là tôi biết tôi đã ngủ một giấc sâu vì mẹ tôi bảo chẳng thấy
 tôi đi lung tung trong nhà, thậm chí tôi còn không nói mớ trong lúc ngủ. Quan trọng nhất là tôi cảm 
thấy tỉnh táo hoàn toàn chứ không có dấu hiệu mất ngủ, không có gì lạ ngoại trừ lưng áo ướt đẫm cùng
 nhịp tim đang chạy đua trong khi hơi thở muốn tắt nghẹn.
Giờ tôi xin vài phút tự bạch về chính mình. Tôi là sinh viên năm hai của một trường đại học về kỹ thuật
 ở Thành Phố Hồ Chí Minh, và đi ngược lại một chút với ngành học của mình, tôi thích viết. Thường thì tôi chỉ viết mỗi khi có ý tưởng gì hay ho, viết được một tí khi không còn hứng thú thì tôi ngưng viết. Chỉ vậy thôi, như một kiểu giải trí đơn thuần cho chính tôi chứ không hề có ý định cho ai biết đến những mẩu truyện của tôi. Ngày hôm nay, khi vừa ăn cơm, tắm rửa xong, tôi lập tức mở laptop ra và viết ngay. Tôi viết nhanh, viết nhiều, dường như tôi chẳng suy nghĩ chút nào. Tôi viết quên thời gian, tập trung đến mức mẹ phải vỗ vai tôi thì tôi mới dứt được mạch văn. Mẹ hỏi:
- Con làm gì mà ngồi trước máy tính cả buổi tối thế hả ?
Tôi gãi đầu cười hì hì : "Chỉ là đang có hứng nên con viết thôi. Mấy giờ rồi mẹ ?" - Mẹ tôi chỉ lên đồng hồ sau lưng tôi. Kim giờ đã chỉ số mười một. Vậy là tôi ngồi lỳ ở đây đã năm tiếng rồi. Quá nhiều so với thời gian tôi từng dành ra cho một lần viết truyện....
- Con viết nhiều quá đấy chứ, mẹ chưa bao giờ thấy con viết nhiều thế này. Nghỉ đi con bé này. Mai còn đi học nữa.
Tôi "dạ" lớn một tiếng rồi lưu truyện lại. Trước khi đi ngủ, tôi giật mình nhận ra, tôi chẳng thể nhớ mình đã viết những gì suốt năm tiếng!
***
Cả một rừng cây đang cháy phừng phừng, tất cả đều đang ngập trong biển lửa và màn khói dày đặc đến nỗi trông xa ai cũng tưởng đó là bề mặt của một tấm kim loại lớn. Chính Quyền đang điều động tất cả nguồn lực tới để cứu nguy cho khu rừng hiếm hoi còn lại ở vùng đất này. Chưa xác định được nguyên do nhưng người dân kháo nhau rằng ở ngay giữa rừng cây có một căn nhà gỗ chỉ có một bà lão sống, hẳn do bà ấy bất cẩn mà khiến bản thân mình cùng căn nhà bùng cháy, kéo theo cả cánh rừng đang chết dần trong lửa. Sau chừng ba ngày thì lực lượng tình báo tìm ra một phần của khu rừng đã được cứu khỏi bị thiêu rụi. May mắn thay, ngăn cách giữa phần rừng này với mảnh đất đang rực cháy kia là một nhánh sông lớn đã giúp cách ly phần lớn sức công phá của ngọn lửa hung hãn. Người dân liền chung tay cùng các lực lượng chức năng tổ chức canh giữ không cho lửa la liếm qua bên này.
Một đêm trăng sáng, ánh sáng dịu hiền bao phủ lấy mảnh rừng nhỏ ấy không khiến những người trong phiên gác khỏi lo lắng khi nhìn qua cả một vùng rộng lớn, một vùng tài nguyên đang dần biến mất trong bức tường khói đen ngòm. Đêm đã khuya, một anh con trai ngồi tựa lưng vào thân cây tràm, mắt nhắm hờ mong nhận được một chút thư giãn sau cả một ca trực kéo dài mười hai tiếng không ngơi nghỉ. Anh ta vừa nhắm mắt lại thì thấy đau nhói ở cánh tay, anh nhìn xuống thì thấy một con kiến đang dính cứng trên tay anh. Theo phản xạ, anh ta đập mạnh lên tay khiến con kiến chết ngay lập tức. Anh ta tập tức kiểm tra kỹ lại chỗ ngồi, đến khi chắc mẩm rằng mình không đang ngồi trên cái tổ kiến nào thì mới khẽ nhắm mắt đặng tiếp tục giấc nghỉ ngơi.
Một lần nữa, anh con trai lại bị đánh thức, không phải do con gì cắn, mà là do tiếng hét thất thanh của một cô gái. Cô gái ấy đang kêu cứu, anh ta vội vã đứng dậy đi tìm hòng cứu cô gái khỏi gặp nạn. Anh hét lớn vào không gian mờ ảo tràn đầy ánh trăng:
- CÔ GÌ ƠI? CÔ ĐANG Ở ĐÂU?
Vẫn chỉ những tiếng kêu la tuyệt vọng đáp lại, anh buộc phải dựa vào các giác quan của chính mình để tìm hướng phát ra âm thanh. Chỉ sau vài giây mò mẫm trong ánh sáng nhạt nhòa, anh tìm được đường ra bờ sông, nơi một cô gái đang vùng vẫy ở dưới nước. Hình như cô ấy bị rơi xuống dòng sông đang chảy siết, các xoáy nước cuộn trào ào ạt như muốn hút tất cả mọi thứ xuống tận đáy sâu thăm thẳm của con sông. Chàng trai chạy ào tới, hoàn toàn không để ý trên đường đi của mình có gì. Trong lúc vội vàng anh vấp phải một hòn đá rồi té xuống, lọt thỏm vào một ụ kiến lửa khổng lồ. Bị động, cả đàn kiến sôi sục lên tấn công. Chúng lao vào chàng trai, không chút thương xót. Anh ta hét lên, sự đau đớn bao lấy anh cùng tiếng gào đang chìm dần trong cổ họng.
Đàn kiến đang kéo ra đông hơn, đông đặc. Anh ta vùng lên hòng lao xuống sông để thoát thân, nhưng đàn kiến đã níu chân anh lại bằng những cú chích hung hăng nhất. Anh cứ bật đứng dậy rồi té lăn ra, anh la lên hòng kêu cứu nhưng dường như không có ai ở gần đó có thể nghe thấy anh. Nơi đây thanh vắng quá. Đôi bàn tay anh với tới trước, chỉ còn một bước chân nữa là mép nước, nhưng anh đã không làm được. Hình ảnh cuối cùng anh nhìn thấy là cô gái kia ngồi trên mặt nước, chiếc miệng xinh xắn phát ra giọng cười lạnh giá...
***
Sáng hôm sau tôi thức dậy, lần này tôi thấy khắp người tôi ngứa ran lên, nhưng nhìn kĩ thì chẳng thấy có cái gì có thể khiến tôi bị ngứa đến mức điên lên thế này. Tôi cứ ngồi đó, trên giường, gãi sồn sột. May mà hôm nay là thứ bảy, tôi không phải đi học chứ không bạn bè sẽ nhìn tôi như đứa bị dính bệnh ghẻ mất. Móng tay tôi giống ba nên nó vừa mỏng vừa bén, tôi cào đến đâu thì một đường xước mảnh lại xuất hiện. Đau chết đi được, nhưng cảm giác ngứa vẫn còn đó, thật bực mình.
Mẹ tôi đang đọc báo, tự nhiên lại tặc lưỡi, lắc đầu, buông một tiếng thở dài. Mẹ tôi lại phát căn bệnh của người già rồi hay sao ấy. Mẹ quay qua nói với tới tôi:
- Đọc bài báo này đi con. Kinh khủng quá!
Không muốn mẹ lo lắng, tôi đành phải cắn răng chịu đựng mấy vết cào rát bỏng da lẫn cảm giác ngứa ngáy để đứng dậy rồi ngồi vào máy, lướt mắt đọc một bài báo thật dài được đăng lên lúc năm giờ sáng nay, tức là cách đây ba tiếng. Đọc xong tin tức đó thì tôi cũng rùng mình. Khi ấy tối trời, một nam thanh niên bị rơi vào một ổ kiến độc, sáng ra những gì còn lại chỉ là khung xương còn vương một chút vải của chiếc áo anh ta mặc tối hôm trước. Theo bài báo đưa tin thì anh ta mới rời khỏi ca trực canh chừng vùng rừng vừa thoát được cơn bão lửa. Chẳng hiểu anh ta đi đâu ra bờ sông để rơi vào cái bẫy thiên nhiên.
Để bỏ quên cơn ngứa đang hành hạ mình, tôi quyết định sẽ viết một cái gì đó có thể gây phân tâm. Thế nhưng, ngồi mãi tôi chẳng muốn viết gì cả. Thật là bực mình, lúc này tôi đang rất cần làm một điều gì đó để quên đi sự khó chịu mà tôi đang phải chịu đựng. Tôi chợt nhớ về phần truyện tôi viết mấy ngày trước, dù sao cũng không biết làm gì hơn, tôi đành mở lên để kiểm tra câu cú lại xem sao. Kì lạ là tôi vẫn không nhớ tôi đã viết gì. Tôi cũng quên luôn không mở nó ra đọc lại dù đã trôi qua bốn ngày kể từ hôm đó.
Ban đầu khi đọc, tôi chỉ thấy ngạc nhiên sao văn phong cũng như cách dùng câu cú,từ ngữ của tôi lại được cải thiện nhanh dữ vậy. Tôi đọc, và thấy hay hơn hẳn với những gì tôi từng viết, câu thì gọn gàng hơn, từ ngữ thì chọn lọc hơn nhiều. Ngạc nhiên này kéo theo kinh ngạc khác, cho đến khi kết thúc tôi mới tá hỏa nhận ra. Tôi đã viết về câu chuyện trên báo. Từng chi tiết, từng miêu tả, thời điểm....tất cả, tôi đều đã biết, đã viết và đã quên. Thậm chí, tôi còn biết nguyên do vì sao chàng trai ấy ra bờ sông. Điều này không thể là điềm lành được. Cảm giác ngứa ngáy vốn vẫn râm ran trong người tôi nay còn quằn quại hơn. Mắt tôi láo liên đọc đi đọc lại màn hình máy tính, miệng tôi lầm bầm những điều mà mãi về sau tôi vẫn không nhớ ra, còn tay tôi thì gãi khắp người không ngừng. Máu rỉ ra khắp tay chân tôi. Mẹ tôi đi từ dưới bếp lên thấy tôi như vậy hốt hoảng chạy lại, nói gì đó tôi nghe không còn rõ. Sau đó, tôi ngất đi.
***
Lần tiếp theo, tôi thức dậy ở trong một căn hầm khá ẩm ướt. Nước ở đâu đó trên trần nhỏ giọt lên mặt tôi, "long tong...long tong..." cứ như vậy cho đến khi tôi tỉnh táo hoàn toàn. Cảnh tượng này khiến tôi mường tượng đến một cảnh trong bộ phim mà tôi không nhớ tên, chỉ có một dự đoán là sẽ có rất nhiều kim cương, vàng bạc...bị nguyền rủa, tôi sẽ phát điên nếu chạm vào chúng. Bây giờ, tiêu chí sống còn của tôi là không chạm vào cái gì hết.

Tôi nhìn xung quanh tôi. Nơi đây được bày trí giống như động đá của chúa Giê-su hay một vị thánh nào đó bên đạo Thiên Chúa, tôi không dám chắc. Có một bộ bàn ghế bằng đá thạch anh tím khổng lồ, khoảng năm hoặc sáu cây thông được trang trí bằng quả thông đính bạc, đính vàng, thậm chí đính cả kim cương. Trên bàn đá, dùng để thắp sáng căn hầm, là một đế nến bằng kim cương trong veo có vài mảnh cây dây leo không rõ từ đâu quấn lấy bộ đế. Nếu không xét đến không khí ảm đạm, u buồn ở đây thì tôi khá là thích căn hầm này, nhất là bộ cắm nến. Nhưng dù sao, để cho an toàn, tôi vẫn sẽ không chạm vào bất cứ vật gì.
Tôi khẽ khàng nhổm dậy thì phát hiện ra tay chân mình đang bị khóa chặt bằng dây xích kim loại. Tôi giật mạnh mấy sợi dây khiến chúng kêu rổn rảng, tôi rủa thầm : "Khổ thật, thế này là sao?". Một giọng nói cất lên từ trong bóng tối, nơi ánh nến không chạm tới được:
- Tỉnh dậy rồi. Tốt.
Giọng nói này của đàn ông, khá trầm ấm, sâu và rất vang. Nghe như giọng nói của những gì xa xưa lắm vậy. Tôi đoán là mình sắp gặp một vị thánh hay ai đó đại loại. Thật khiến người ta tò mò, nhất là trong khung cảnh huyễn hoặc này.
- Ai? Ai đó?
Đó là tất cả những gì tôi có thể nói lúc này. Tôi chợt nhận ra tôi không còn thấy khó chịu vì cơn ngứa nữa. Ngược lại, tôi thấy còn khỏe mạnh hơn bình thường. Chỉ có mấy sợi xích này là khiến tôi cảm thấy không ổn thôi. Người đó – nếu đó là người, chỉ cười khùng khục, rồi tiếp tục nói như độc thoại:
- Mấy sợi xích đó sẽ tự thả ngươi ra, khi ngươi chấp nhận nhiệm vụ, hoặc gọi là một lời nguyền cũng được, mà bọn ta sắp giao cho ngươi.
Nghe mấy câu này tôi không cách nào mà bình tĩnh nổi. Hắn đã thể hiện rõ hắn không có chút thiện chí nào trong cuộc nói chuyện này. "Nhiệm vụ" nghe đã khó khăn rồi, nay còn là "lời nguyền" nữa chứ, tôi không thể cam chịu. Tôi giãy giụa mạnh hơn, hết kéo giật đến đập phá mấy cái chốt khóa. Với sự ẩm ướt ở nơi này tôi dám chắc chúng cũng bị rỉ sét nhiều phần rồi. Chỉ cần dùng lực nhiều một chút...
- Đập đi! Phá đi! Ta rất muốn xem loài người các ngươi khốn khổ như thế nào khi bị xiềng xích, bị cướp mất tự do, bị cướp đi sự sống...

Mặc kệ cái tên kia đang lảm nhảm gì, tôi chỉ tập trung tìm đường thoát thân. Mới cách đây mười phút, tôi chủ trương sẽ không đụng vào bất kỳ cái gì, nhưng ngay lúc này, tôi buộc phải đi ngược lại với những gì tôi quyết tâm. Tôi tìm cách với lấy bất cứ thứ gì có thể giúp tôi thoát khỏi cái gông xiềng này. Đang mất bình tĩnh, tôi không nhận hề nhận ra rằng, mấy sợi xích đang co ngắn lại. Cho đến khi tôi kiệt sức hoàn toàn và nằm vật ra thở dốc, tôi mới ngộ ra sự thật đau lòng. Bây giờ tôi chính thức bị trói cứng vào cái nơi tôi đang nằm, một bờ đất có khá nhiều côn trùng cùng những sinh vật khác tôi không muốn nói tới, đang bò qua trườn lại.
- Giờ nghe đây! Ta không có nhiều thời gian. Ta cần ngươi giết người...
- Nói thì nghe dễ quá đấy!
Giọng tôi đậm chất mỉa mai, thậm chí tôi còn cố gắng đem thật nhiều yếu tố khinh bỉ vào. Mấy kiểu thánh ba trợn như hắn muốn giết tôi thì chỉ cần búng một ngón tay mà vẫn không ai biết, không ai có thể bắt hắn giam vào tù hay mang đi xử bắn, vậy tại sao lại nhọc công mượn tay tôi mà làm mấy trò nhố nhăng kia. Thế nhưng, chẳng hiểu vì sao cơn ngứa đang trở lại, và mỗi lúc một nhiều hơn. "A..a..a..a...Tên điên có nhọt trong não !!!" – tôi đã chửi thầm như thế. Tôi biết chính hắn gây nên chuyện này. Tôi đã chửi hắn trong tâm trí, trong tâm trí!
- Ta nghe ngươi đấy, giống người có nhọt trong tim! Giờ ngươi có chấp nhận lời đề nghị không?
- Không. Luôn luôn là không.
Người lạ nọ lên giọng thắc mắc, tôi có thể chắc rằng hắn đang nhướn mày : "Ngươi chắc chứ ?". Tôi nhất quyết không nói thêm một câu nào nữa. Tôi đang mải vật lộn điên cuồng với từng tế bào da đang làm loạn lên. Kẻ điên kia chờ đợi một lúc lâu, không nhận được bất cứ lời nào từ tôi thì cười khanh khách vang vọng khắp căn hầm. Một tiếng búng tay "chách" và tôi ngay lập tức thấy bụng mình đau quặn. Đã vậy tay chân tôi còn bị trói, tôi không có cách nào bảo vệ bản thân. Cái đau này như thể đang có một lũ sinh vật bí ẩn nào đó đang chui vào và đào hang trong bụng tôi. Tôi có thể cảm nhận rất rõ cơn đau chạy qua chạy lại trong dạ dày, một lúc sau thì lan xuống ruột già, khoang bụng dưới...cuối cùng, nó dừng lại ở phổi sau khi đã quấy phá toàn bộ hệ tiêu hóa của tôi và đi trở lên.
Mắt tôi đã mờ đi không còn thấy gì rõ ràng. Mồ hôi túa ra như tắm. Bối rối hơn, tôi không chắc tôi đang cảm thấy gì nữa. Lục phủ ngũ tạng của tôi bị gặm nhấm, còn làn da thì đang bị đục đẽo bởi hàng trăm mũi khắc. Cơn ngứa đã không dừng lại ở mức chỉ khiến tôi muốn gãi đến tróc da, nó đã tiến đến cấp độ làm tôi nghẹn thở, làm tôi muốn lột bỏ luôn lớp da của mình. Cả bề trong lẫn bề ngoài tôi đều đang bị đày đọa, đến nỗi tôi không biết cái đau nào tệ hơn cái đau nào.
Cứ như thế, đến một lúc nào đó, tôi nhắm mắt và chìm sâu vào hôn mê.
***
Mọi thứ dần rõ ràng hơn. Tôi sắp phát điên rồi. Mẹ tôi kể sau khi tôi ngất đi, tôi bị sốt và cứ liên tục ôm lấy người như thể đang bị lạnh, tuy nhiên đó vẫn là một vài triệu chứng bình thường của người bị sốt. Tôi đã mơ, lần này tôi nhớ tôi đã mơ thấy gì, cảm thấy gì, nói gì và gặp ai. Cái tôi nhớ nhất là màn tra tấn kinh hoàng, nó rất thật, chưa bao giờ có cái gì thật hơn như thế xảy ra với tôi. Thật tệ. Một điều tốt duy nhất sau đợt bệnh này chính là tôi không còn thấy ngứa nữa. Tuy nhiên tôi lại tự hỏi, đây là điềm tốt, hay chỉ là bình yên trước giông bão?
Tôi vẫn luôn giữ kín mấy hiện tượng đáng sợ đó cho riêng mình. Tôi không thể kể cho bất kì ai, kể cả mẹ tôi.
Sáng hôm nay, là chủ nhật một tuần sau khi tôi bị sốt, tôi lại viết như mê sảng, chỉ khác là lần này nhanh hơn, nhiều hơn. Cũng như lần trước, sau khi ngưng viết tôi chẳng nhớ tôi viết về chuyện gì. Tôi chỉ đơn thuần lưu truyện, tắt máy rồi đi ngủ.
Tôi quên béng luôn về truyện tôi vừa viết cho đến hai ba ngày sau, tôi xem chương trình thời sự trên ti-vi đưa tin về trận cháy rừng gần hai tuần trước. Lần này, người ta thông báo một tin mừng: Chính quyền cùng sự hỗ trợ của người dân địa phương đã dập tắt được ngọn lửa hung hãn. Tôi thở phào nhẹ nhõm khi nghe tin này. Tuy vậy, diện tích rừng mất đi chiếm khoảng một phần ba diện tích rừng ban đầu, dự kiến muốn phục hồi thì mất khoảng hăm lăm, ba mươi năm, đó là chưa tính thời gian chuẩn bị nhân lực rồi nguồn vốn hỗ trợ cho dự án tái sinh khu rừng.
Tuy nhiên, song song với niềm vui này, chúng tôi phải chấp nhận thêm nữa những mất mát, những cái chết thảm khốc khác. Một đứa bé sơ sinh bị cáo rừng tha mất, đứa trẻ ấy lại là đứa con đầu lòng của một gia đình người bản xứ. Khổ thân đôi vợ chồng trẻ. Người chồng sau một ca trợ lực cho việc cứu cháy trở về đã vô tình dẫn đường cho một đàn cáo háu đói theo về nhà, rồi sau đó chúng lẻn vào nhà và cắp theo đứa con quý báu họ vừa có được. Ngoài ra, một cô gái trẻ bị nhốt trong một cái hang sâu, cửa hang bị đá lấp theo cách có chủ đích. Thi thể cô khi được tìm thấy đã thối rửa với khoang bụng bị bới tung lên, gan bị ăn mất gần hết, dạ dày rách tan nát...Nghe đến đây tôi đã thấy rợn rợn trong người, sau đó họ đăng hình gương mặt cô gái bị giết lên khiến tim tôi giật thót. Cô gái ấy....cô ta trông giống hệt tôi. Y như đúc!
Tôi tắt ti-vi ngay lập tức. Người tôi bất chợt run lên không kiểm soát. Tôi chạy vội lại bật máy tính lên, miệng tôi lắp bắp, tay tôi bấu chặt lên mặt bàn, đầu óc quay cuồng. Tôi cầu nguyện sao cho điều tôi nghĩ không là sự thật. Nó không thể là sự thật. Tôi mất một lúc mới bật được tập tin chứa truyện tôi viết gần nhất lên. Phải tốn thêm khoảng mười mấy phút tôi mới tĩnh tâm lại, lấy hết can đảm để đọc truyện do chính mình viết....Than ôi...Tôi như đang đọc lại bản tin trên ti-vi, chỉ có điều là nó được viết ra trên máy tính. Tôi đã biết trước, một lần nữa. Và tôi lại quên, một lần nữa. Điên mất, tôi điên mất rồi. Tôi có cảm giác mình biết cô gái kia, và cả lý do vì sao tôi lại mắc phải chứng bệnh da liễu tức thời kia.

Tất cả mọi chi tiết đều dẫn về một nguyên do...!
***
Mười năm sau...
Tôi không còn là cô sinh viên năm hai ngày đó. Tôi đã có chồng cùng hai đứa con bé xinh. Cuộc sống tôi khá bình thường. Buổi sáng, tôi hôn tạm biệt hai đứa con đang đi học mẫu giáo khi tôi đưa chúng tới trường. Buổi trưa, tôi đi ăn trưa với chồng tôi tại một quán cơm văn phòng tương đối sang trọng và sạch sẽ. Buổi chiều, vợ chồng tôi cùng đi đón lũ trẻ rồi đưa chúng về nhà, chồng tôi lo cho chúng học bài, còn tôi thì loay hoay dưới bếp nấu cơm. Sau đó, vào buổi tốt, chúng tôi luôn có những bữa cơm gia đình hạnh phúc.
Không ai, không một ai biết được rằng tôi còn có một hoạt động khác vào ban đêm, khi chồng con tôi đã ngon giấc. Tôi viết. Tôi đã viết rất nhiều trong suốt mười năm qua. Sau hai năm kể từ khi tôi còn là sinh viên, cứ mỗi tuần thì tôi lại viết xong một truyện. Những năm sau thì tần suất truyện tôi hoàn thành tăng dần, một tuần, sáu ngày, bốn ngày, hai ngày...Cho đến giờ thì mỗi đêm tôi đều cho một câu truyện ra đời. Nếu đem số lượng truyện này đem đi xuất bản thì tôi sẽ không phải đi làm nữa, tôi chỉ cần ở nhà và hưởng thụ sự giàu có. Nhưng tôi không thể. Tôi muốn lắm, nhưng không thể. Không phải là do tôi sợ truyện mình viết không hay, tôi tự tin rằng nó khá ổn về mặt ngôn ngữ, nhưng lại quá thật về mặt nội dung. Như thể nó phản ánh tương lai của thực tế vậy. Lúc nào truyện của tôi được hoàn thành thì ngay sau đó, nội dung câu chuyện sẽ xảy ra theo chính xác những gì tôi đã viết. Nói trắng ra, truyện của tôi là lưỡi hái của tử thần, tôi đã viết nên con đường dẫn đồng loại thẳng tới cõi chết...Nói thẳng thắn hơn nữa, tôi là một kẻ giết người. Tuy nhiên, vai trò của tôi chỉ là một con dao, người cầm con dao đi tước đoạt tính mạng của những người đã khuất là một kẻ khác. Tôi cướp hơi thở của con người qua trang truyện, còn kẻ nọ thu hồi hơi thở con người thông qua tôi. Một kế hoạch thảm sát tinh vi đã gây ra những cái chết quá hiển nhiên mà không để lại bất kì dấu vết nào.
Tôi ghét hắn, đồng thời có chút thương hại hắn. Tồi tệ hơn, tôi không thể nói ra đó là ai, gia đình tôi sẽ gặp nguy hiểm mất, vậy nên xin các bạn hãy hiểu cho tôi. Tôi thừa hiểu tôi mà chỉ điểm hắn là ai, cả nhà tôi sẽ lập tức đi theo bước đường mà những nạn nhân kia đã đi. Tôi đã mắc phải lời nguyền này, dù cho có muốn hay không, tôi sẽ còn tiếp tục công việc của mình. Tôi đã bị giam cầm vĩnh viễn trong nhà tù lương tâm với bản án nặng nề nhất. Chồng tôi, con tôi đều đang sống cùng mái nhà với một kẻ bị mượn tay sát sinh, nhưng dù sao tôi vẫn sẽ làm mọi thứ để bảo vệ họ, kể cả bán đứng tâm hồn của mình. Tuy nhiên, tôi có thể tiết lộ đôi chút, chỉ một chút thôi về kẻ đã mượn tay tôi giết người. Tôi không trách hắn, tôi hiểu và tôi cảm thông. Tôi chỉ thấy tiếc thương cho số phận của mình khi phải gánh lấy trách nhiệm này. Sẽ còn bao nhiêu sự sống bị cướp đi bởi chính bàn tay tôi?

Bây giờ, các bạn hãy đọc một đoạn trích trong truyện của tôi nhé, biết đâu bạn sẽ tìm ra kẻ đã nguyền rủa tâm hồn tôi thì sao....
".....Đứa bé đã chết trong vòm họng của lũ cáo. Đứa bé nhỏ, với trái tim quá đỗi yếu ớt, đã ra đi cùng với cánh rừng nơi quê cha đất mẹ. Người cha lụi tàn hi vọng sống, người mẹ khóc thương mãi khôn nguôi. Văng vẳng nơi phía rừng xa, một tiếng cười tràn đầy cay đắng pha lẫn căm phẫn cứ kéo dài mãi không thôi. Lửa đã thét, rừng đã chết, và không một ai phải chịu trách nhiệm về chuyện này ngoài loài người vô cảm. Họ phải chết, họ đã chết, họ đang chết và họ sẽ chết. Cái chết, đó sẽ chỉ là sự bắt đầu!"

Viễn Du

Đằng sau sự thật

Tin khẩn: Một kẻ giết người tàn ác có thể đang nhởn nhơ trên khu phố của bạn!
Mấy tuần trôi qua kể từ vụ tàn sát dã man không lời giải thích, hung thủ vẫn còn mặc sức hành động. Có rất ít bằng chứng cho thấy sự hiện diện của hắn, tuy nhiên, một bé trai đã khẳng định với cảnh sát rằng em ấy đã thoát ra khỏi vòng vây của tên sát nhân dã man kia. Sau đây, cậu bé ấy xin được chia sẻ câu chuyện của mình:

Đêm hôm ấy, cháu gặp ác mộng và giật mình tỉnh dậy lúc 12 giờ đêm,” Cậu bé kể lại. “Bất chợt cháu liếc ra ngoài cửa sổ và thấy nó đang mở toang. Cháu vô cùng ngạc nhiên, vì trước khi ngủ cháu nhớ mình đã đóng nó lại rồi. Nhưng cháu chỉ nhún vai cho qua rồi đứng lên khép cửa lại. Sau đó, cháu chui vào chăn và cố gắng đi ngủ. Đó là lúc cháu có một cảm giác rất kì lạ, y như rằng có người đang theo dõi cháu vậy. Cháu ngước lên và tim thì suýt văng ra khỏi lồng ngực Bên ngoài cửa sổ, qua ánh sáng huyền ảo của vầng trăng trên cao, cháu nhìn thấy một cặp mắt đang láo liên nhìn cháu qua tấm màn hờ hững bên chiếc cửa sổ. Chúng không phải là một đôi mắt bình thường; chúng vô cùng tối tăm và chứa đựng biết bao nhiêu nguy hiểm bên trong. Quanh mắt là những vết thâm đen và… nó khiến cháu sợ chết khiếp. Lúc ấy, hắn mỉm cười với cháu. Một nụ cười thâm độc và ghê tởm, khiến da gà da vịt trên người cháu thi nhau nở rộ khắp nơi. Hắn vẫn chỉ đứng đó, nhìn cháu. Cuối cùng, hắn mở miệng và nói với cháu một câu. Trông nó có vẻ rất bình thường, nhưng chất giọng của hắn y như một kẻ điên loạn vậy.
““Đi ngủ đi,” hắn đe doạ. Cháu gào lên trong sợ hãi, và hắn phóng đến chỗ cháu, với một con dao trong tay, nhắm thẳng đến tim cháu. Hắn nhảy lên giường cháu. Cháu chống trả, đấm, đá, lăn vòng, cố gắng đẩy hắn xuống đất. Lúc ấy bố cháu xông vào. Hắn phóng dao đi, và nó cắm thẳng vào vai bố cháu. Có lẽ bố cháu đã bị hắn xử rồi, nếu như một trong những người hàng xóm không báo cảnh sát
Cảnh sát đã bao quanh khu vực đậu xe gần nhà cháu, và họ đang đột nhập vào cửa ra vào. Tên điên kia chạy vào hành lang. Cháu nghe thấy tiếng kính bể. Khi chạy ra ngoài, cháu thấy cánh cửa sổ ở đằng sau nhà đã bị đập nát. Cháu nhìn ra và thấy hắn đã cao chạy xa bay. Nhưng cháu có thể khẳng định một điều là cháu sẽ không bao giờ quên được gương mặt ấy. Đôi mắt lạnh lẽo, độc ác ấy và nụ cười tâm thần ấy. Chúng sẽ ám ảnh cháu cả đời”.
Cảnh sát vẫn đang truy tìm tên sát nhân này. Nếu bạn có thấy một người nào đó giống như miêu tả trên đang lảng vảng ở khu phố gần bạn, thì hãy báo cảnh sát ngay.
Jeff và gia đình cậu ấy chỉ mới chuyển đến khu xóm mới. Bố cậu được thăng chức, và gia đình cậu đã nghĩ rằng sẽ thật sang nếu cả nhà chuyển đến một khu đang “hot” trên thị trường bất động sản hiện nay. Jeff và anh trai mình, Liu, thật sự không phiền hà gì lắm. Nhà mới thì tốt thôi, có gì đâu? Khi cả gia đình cậu đang dọn đồ ra từ thùng thì một người hàng xóm đến gõ cửa nhà cậu.
“Xin chào” bà ấy nói. “Tên tôi là Barbara; và tôi sống đối diện với các bạn ở bên kia đường. Và ưm, tôi muốn giới thiệu hai mẹ con tôi, coi như làm quen đi hén.” Bà ấy quay lại và gọi cậu con trai của mình ra. “Billy, đây là hàng xóm mới của chúng ta.” Cậu bé Billy nói lí nhí vài câu chào hỏi, rồi lại chạy vụt đi chơi.
“Vâng,” mẹ Jeff nói. “Tên tôi là Margaret, và đây là chồng tôi, Peter. Còn đây là hai đứa con tôi, Jeff và Liu.” Từng người trong gia đình Jeff lần lượt tự giới thiệu mình với bà Barbara, sau đó bà ấy mời cả nhà đến tiệc sinh nhật của con trai bà. Jeff và anh trai mình định từ chối, thì mẹ hai cậu đã gật đầu đồng ý rồi. Khi cả nhà đã soạn đồ ra xong, Jeff đến hỏi mẹ.
“Mẹ, tại sao mẹ lại bắt con đi ăn mấy cái bữa tiệc sinh nhật vớ vẩn thế này? Nếu mẹ chịu khó để ý thì… con lớn rồi, chả còn là nhóc con đần độn nữa đâu.”
“Jeff à,” mẹ cậu thở dài. “Chúng ta mới tới chỗ này thôi, vậy nên mẹ nghĩ rằng tốt hơn hết nên tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp với hàng xóm. Con và Liu sẽ phải tới bữa tiệc đấy, nghe rõ chưa?” Jeff định mở miệng cằn nhằn, nhưng lại ngừng lại đúng lúc, khi biết rằng mình chả có cái quyền gì cả. Mẹ đã nói là phải làm. Cậu đi lên phòng mình và nằm sóng soài một cách chán chường trên giường. Jeff ngó lên trần nhà, và đột nhiên, cậu cảm thấy thật kì lạ trong người. Không hẳn là đau nhói… nhưng… nó lạ lắm. Cậu phủi tay xua đi mấy cái cảm xúc vớ vẩn ấy. Mẹ gọi cậu từ dưới nhà, ra lệnh cho cậu mang hết đồ của mình lên. Jeff ngoan ngoãn nghe theo.
Ngày hôm sau, Jeff xuống nhà ăn sáng, chuẩn bị đi học. Khi ngồi vào bàn ăn, cậu lại có cái cảm giác kì lạ đó, và lần này nó mạnh mẽ hơn lần trước rất nhiều. Nó khiến bụng cậu đau thắt lại, nhưng Jeff cũng tặc lưỡi cho qua. Khi hai anh em cậu đã xong bữa sáng, cả hai cùng đi ra ngoài để đón xe buýt. Họ đợi ở trạm xe một lúc, cho đến khi nhìn một thằng trông có vẻ du côn đang trượt ván tới gần mình. Suýt chút nữa tên đó đã đâm trúng Jeff và Liu rồi. Cả hai anh em giật mình bật dậy, miệng lầm bầm chửi, “Mẹ kiếp, mới sáng sớm…”
Thằng nhóc kia dừng chân và quay lại nhìn họ. Hắn đạp phăng cái ván trượt lên rồi chộp lấy nó, y như trong phim vậy. Trông nó khoảng cỡ mười hai hay sao ấy, chắc nhỏ hơn Jeff một tuổi. Thằng nhóc đang mặt một chiếc áo hiệu Aeropostale và một cái quần jeans màu xanh rách rưới.
“Tụi mày, xem kìa.Có hàng mới về đấy.” Đột nhiên, hai thằng nữa xuất hiện sau lưng thằng này. Một thằng thì như cây sậy, thằng kia thì như con voi ấy. “Nghe đây, mấy thằng lính mới. Vì tụi mày mới đến nên cho phép đại ca giới thiệu. Đằng kia là Keith.” Jeff và Liu nhìn về phía tên con trai ốm nhom ốm nhách kia. Hắn có một gương mặt trông rất ngu, kiểu của mấy thằng phụ tá của nhân vật chính ấy. “Và đằng này là Troy.” Hai anh em nhìn sang thằng mập. Nói thật là đến voi còn phải bái nó làm sư. Cứ như là nó chỉ biết ngồi không từ khi còn ẵm ngửa ấy.
“Còn tao,” thằng “thủ lĩnh” lên tiếng. “Tao là Randy. Tụi tao đặt ra một điều luật là bất cứ thằng nào bắt xe buýt ở đây đều phải nộp phí bảo kê cho tụi tao. Chúng mày hiểu chứ?”. Liu đứng đưa tay đẩy Jeff ra sau lưng mình, trông cậu như đang sẵn sàng thụi cho mấy thằng côn đồ này vài cú. Tuy nhiên, một trong số bọn chúng đã chĩa dao vào mặt cậu. “Chậc chậc, tao đã mong là tụi mày sẽ hợp tác kia mà. Rượu mời không ưa mà lại mê rượu phạt à?”. Một thằng đi đến chỗ Liu rồi giật phăng cái bóp tiền ra khỏi túi cậu ấy. Cảm giác ấy lại trỗi dậy trong Jeff. Bây giờ nó đã thực sự quá mạnh rồi; cứ như là nó đang thiêu đốt cả người cậu vậy. Jeff bước lên trước Liu. Liu ra lệnh cho em trai mình quay trở lại, nhưng Jeff bơ anh mình đi rồi dợm bước tới chỗ đám lưu manh.
“Nghe đây mấy thằng chó. Tụi mày có trả lại bóp tiền cho anh tao không thì bảo?”
Randy rút dao ra, bỡn cợt với lời đe doạ của Jeff.
“Chính xác thì mày sẽ làm gì hả?” Ngay khi hắn vừa xong câu nói của mình, Jeff đã lao đến thụi Randy một phát vào mặt. Khi Randy máy mó đưa tay lên xoa mặt nó thì Jeff đã nhanh tay bẻ gãy tay thằng nhỏ. Randy gào lên trong đau đớn và Jeff chộp luôn con dao trong tay thằng bé. Keith tuôn một tràn tiếng Đan Mạch vào mặt Jeff thì bị cậu cho một nhát dao vào cánh tay luôn. Troy ì ạch xông vào Jeff. Chả có gì khó. Jeff thụi vào bụng thằng mập ấy một phát là nó ngã quỵ ngay. Khi ngã xuống đất, Troy mửa hết ra đường. Liu chỉ biết điếng hồn nhìn Jeff.
“Jeff… sao mà có thể…” cậu chỉ lắp bắp ra được vài tiếng, trước khi xe buýt đến. Cả hai anh em biết ngay là bất lợi đang đứng về phía mình, vì người ngoài nhìn vào cũng tưởng là họ gây án. Cả hai lao đi càng nhanh càng tốt. Khi ngoái đầu nhìn lại, họ thấy là bác tài đang bổ ra chăm sóc bọn kia. Khi tới trường, cả hai không dám hé môi với ai về những gì đã xảy ra. Ngồi nghe chứ không nói là quy tắc của họ sau chuyện này. Liu chỉ nghĩ là em trai mình đi đánh nhau với tụi du côn thôi, nhưng Jeff biết mọi chuyện còn nghiêm trọng hơn thế nữa. Nó là một thứ vô cùng kinh tởm. Cậu biết nó đang cuồn cuộn trong huyết quản cậu mạnh mẽ như thế nào. Cậu biết rằng một ngày nào đó, mình sẽ không thể kiềm hãm được cái thú tính hành hạ người khác mất. Cậu không thích nó chút nào cả, nhưng chả hiểu sao trong người cậu lại thấy khoan khái đến cực độ. Cái cảm giác kì lạ đó hầu như đã biến mất rồi, và nó đã không tới làm phiền cậu trong suốt thời gian ở trường. Dù biết rằng sau những sự cố vừa rồi, mình không nên bắt xe buýt nữa, cậu vẫn mặc xác mà đi, cảm thấy vô cùng sung sướng trong lòng. Khi về nhà, bố mẹ hỏi ngày đầu tiên đi học thế nào, Jeff chỉ đáp lại bằng một giọng phản phất mùi nham hiểm, “Vui lắm”. Ngày hôm sau, Jeff nghe thấy có tiếng gõ cửa. Hai viên cảnh sát đã ở ngay trước mặt cậu khi mẹ cậu mở cửa. Bà ném một cái nhìn đầy giận dữ đến Jeff.
“Jeff, họ nói với mẹ rằng con đã tấn công ba cậu con trai. Mà đấy cũng chả phải là đánh nhau ‘lành mạnh’ gì mấy. Một đứa đã bị đâm thừa sống thiếu chết đấy. LÀ ĐÂM ĐẤY! Nghe rõ chưa!?” Jeff liếc mắt xuống sàn nhà, như thể thừa nhận lời cáo buộc của cảnh sát.
“Mẹ, tụi nó rút dao ra đe doạ con và Liu trước mà”.
“Nhóc à,” một viên cảnh sát lên tiếng. “Bọn tôi tìm thấy tại hiện trường hai người bị đâm, một người bị thụi vào bụng. Đã thế còn có nhân chứng chứng kiến cảnh hai đứa bỏ chạy sau khi gây án nữa chứ. Vậy thì nó có nghĩa gì?” Jeff thừa biết mình có khai gì cũng vô dụng thôi. Jeff có thể nói là tụi Randy đã tấn công hai anh em cậu, nhưng lại không có bằng chứng để xem ai ra tay trước. Cả hai cũng không thể nói là mình đã không bỏ chạy, vì sự thật là cả hai đã chạy thật. Jeff không thể biện minh cho cả mình và Liu rồi.
“Nhóc, gọi anh nhóc xuống đây ngay.” Jeff không thể làm thế được. Đằng nào người có tội cũng là cậu.
“Thưa ngài… là cháu… đã làm… Liu đã cố gắng ngăn cháu lại, nhưng anh ấy không thể…” Viên cảnh sát ngó sang đồng đội mình. Cả hai cùng gật đầu.
“Thôi rồi nhóc. Mời nhóc đi hưởng một năm tại nhà tù dành cho trẻ e…”
“Khoan đã!” Liu kêu lên. Mọi người quay lại và thấy cậu ấy đang cầm một con dao trên tay. Cảnh sát rút súng ra và nhắm vào Liu.
“Là cháu! Là cháu đã tấn công bọn nó! Cháu có vài vết thương trên người để chứng minh này!” Liu giở tay áo mình lên và cho thấy mấy vết bầm tím và vết cắt, trông giống như cậu đang vật lộn với người ta vậy.
“Nhóc, buông con dao ra.” Sĩ quan cảnh sát nói. Liu giơ dao lên rồi đánh rơi nó xuống sàn nhà. Cậu ấy đưa tay ra sau đầu và bước đến chỗ cảnh sát.
“Không! Liu, hung thủ là em! Là em!” Jeff gào lên, với nước mắt giăng đầy trên má.
“Đừng nhận lỗi cho một việc mình không hề làm chứ Jeff”. Liu mỉm cười. Cảnh sát giải cậu đi.
“Liu! Khai với họ là em đã làm tất cả những chuyện đó đi!”. Mẹ của Jeff đặt tay lên vai con trai mình.
“Nhóc à, đừng khiến việc của bọn ta thêm khó khăn nữa. Ai cũng biết Liu là hung thủ rồi.” Cảnh sát nhấn ga chạy đi, bỏ lại Jeff đứng dõi theo một cách vô vọng. Một lúc sau, bố Jeff chạy ra từ gara. Khi nhìn thấy mặt Jeff, ông linh cảm có chuyện chẳng lành đã xảy ra. 
“Con trai, chuyện gì vậy?”. Jeff chỉ biết câm như hến. Dây thanh quản của cậu bị bóp nghẹn bởi tiếng nức nở không thành lời. Cuối cùng, bố mẹ cậu bỏ vào nhà, và mẹ cậu nói cho bố tất cả những gì đã xảy ra. Khoảng một tiếng sau, Jeff vào lại bên trong và nhìn thấy vẻ mặt đau đớn, điếng người và thất vọng của bố mẹ mình. Cậu không thể nhìn thẳng vào mặt họ. Cậu không thể đối mặt với những gì họ nghĩ về Liu khi anh ấy nhận tội thay cho cậu. Jeff vào giường và đi ngủ, cố gắng quên hết những gì vừa xảy ra. Hai ngày trôi qua, cậu vẫn chưa nghe thấy tin của Liu trong tù. Cậu không còn có bạn nữa. Tràn ngập trong đau đớn và hối hận, Jeff tự dằn vặt mình, cho đến thứ bảy, khi mẹ đánh thức cậu dậy với một nụ cười rạng rỡ trên môi như ánh mặt trời.
“Jeff, đã tới lúc rồi!” bà kéo tung màn cửa sổ ra, cho ánh ban mai chiếu vào phòng.
“Lúc? Lúc gì cơ?” Jeff ngơ ngác vì bị đánh thức bất thình lình.
“Là sinh nhật của nhóc Billy đó!” Giờ thì Jeff đã tỉnh hẳn rồi.
“Mẹ, đừng giỡn nữa coi. Sau những chuyện xảy ra mà mẹ còn bắt con…” Cậu ngưng lại ngay khúc đó. Một sự im lặng kéo dài.
“Jeff, bố mẹ đều biết chuyện gì đã xảy ra mà. Mẹ chỉ nghĩ rằng bữa tiệc này có thể xoá bỏ đi những giờ phút u sầu trong quá khứ của con thôi. Nào, thay đồ đi chứ.” Mẹ Jeff bước xuống nhà để sửa soạn. Phải khó khăn lắm Jeff mới chịu ngồi dậy.. Cậu lấy đại một bộ quần áo sơ mi và quần jeans rồi bước xuống nhà. Bố mẹ cậu đều ăn diện rất dễ gây choáng; mẹ cậu mặc một chiếc váy, còn bố thì mặc com lê. Lạy Chúa, sao hai người lại mặc đồ sốc thế kia? Đây là tiệc sinh nhật của một đứa con nít mà!?
“Con trai, làm ơn đừng nói với mẹ con sẽ mặc cái đó tới bữa tiệc chứ?” Mẹ Jeff cằn nhằn.
“Vẫn còn đỡ hơn là sửa soạn quá mức mà,” cậu nhún vai. Phải khó khăn lắm mẹ cậu mới kiềm được tiếng cười và bắt đầu mắng cậu.
“Jeff à, bố mẹ có thể chưng diện quá mức, nhưng đây là cách để con gây ấn tượng với người ta đấy.” Jeff bực mình quay trở lại phòng.
“Nhưng con làm gì có đồ sốc hàng như bố mẹ hả!?” Cậu hét từ phòng mình vọng xuống
“Chọn đại cái nào cũng được. Miễn đẹp là tốt.” Mẹ cậu nói vọng lên. Jeff ngó nghiên trong tủ quần áo của mình, để xem xem cái nào là “đẹp” theo ý của mẹ. Cậu có một cái quần đen, cùng một cái áo trong mà cậu chỉ mặc nhân dịp đặc biệt. Chả có cái áo sơ mi nào hợp với bộ này cả. Jeff mò xung quanh và toàn thấy là áo kẻ sọc cả thôi; chả có cái nào đi chung được với cái quần. Cuối cùng, Jeff cũng tìm thấy một cái áo hoodie (loại áo có mũ trùm đầu). Chắc là được rồi.
“Ai đó làm ơn gọi cảnh sát thời trang đi.” Bố mẹ cậu trố mắt ra nhìn. Mẹ cậu chợt liếc mắt vào đồng hồ đeo tay. “Thôi trễ giờ rồi, khỏi thay nữa. Đi thôi.” Mẹ của Jeff vội đưa hai bố con cậu sang bên kia đường, tới nhà Barbara và Billy. Họ gõ cửa, và Jeff thấy Barbara, cũng như bố mẹ cậu, mặc một bộ đồ quá nổi. Khi bước vào trong, Jeff toàn là thấy người lớn cả thôi; chả có một đứa nhóc nào hết.
“Mấy đứa nhóc ra sân chơi hết rồi. Sao cháu không nhập bọn đi Jeff?” Barbara nói.
Jeff bước ra ngoài sân. Bên trong thì toàn là trẻ con. Chúng chạy qua chạy lại trong mấy bộ trang phục cao bồi kì lạ rồi bắn nhau bằng súng giả. Cứ như là đang đứng trước cửa hàng Toy R Us ấy, Jeff nghĩ thầm. Đột nhiên, một thằng bé tiến lại kế bên Jeff và đưa cho cậu một khẩu súng với lại một cái nón cao bồi.
“Anh zì oi, trơi vứi tụi em hong?” cậu bé ngọng ngịu.
“Không được đâu nhóc. Anh quá già để chơi rồi.” Thằng bé ngước lên nhìn Jeff với ánh mắt lấp la lấp lánh như thể cầu xin.
“Đi moà!” thằng bé nũng nịu.
“Rồi, được rồi.” Jeff thở dài. Cậu đội nón lên và giả vờ bắn tụi nhóc. Lúc đầu cậu nghĩ trò này vớ vẩn thật, nhưng lúc sau tự nhiên Jeff cảm thấy vui lắm. Trông cậu chả ngầu tí nào, nhưng đây là lần đầu tiên cậu đã thôi suy nghĩ về Liu. Cậu chơi với tụi nhóc lâu một tí, cho đến khi một tiếng động khiến Jeff giật mình. Tiếng của bánh xe trượt trên đường. Cậu chợt nhận ra tất cả. Randy, Troy và Keith nhảy qua hàng rào từ ván trượt của mình. Jeff đánh rơi khẩu súng giả và giật nón ra. Randy nhìn Jeff đầy căm thù.
“Xin chào, là Jeff đây có phải không nhỉ?” hắn cười khẩy. “Chúng ta còn chưa giải quyết xong nhiều chuyện đấy.”
Jeff nhìn thấy cái mũi bầm tím của kẻ đối diện.
“Tao nghĩ tụi mình đã song phẳng rồi chứ. Thằng anh tao đã đi tù vì tao cho chúng mày một trận thừa sống thiếu chết rồi còn gì nữa?”
Mắt Randy sôi sùng sục với căm hờn. “Không, thằng chó ạ. Tao không chơi trò sòng phẳng. Tao phải là đứa thắng cuộc cơ. Lần trước có thể mày đã đánh bại tụi tao, nhưng lần này thì đừng hòng.” Randy bất chợt lao đến Jeff. Cả hai ngã xuống đất. Randy đấm vào mặt Jeff. Jeff giật tai Randy và cụng một cú thật đau vào đầu hắn. Jeff đẩy Randy ra khỏi người mình và cả hai xồng xộc đứng dậy. Mấy đứa nhóc bắt đầu la hét, và các vị phụ huynh thì xộc ra ngoài. Troy và Keith rút súng ra từ trong túi.
“Đứa nào động vào, các bố moi mẹ nó ruột chúng mày ra!” hai tên kia đe doạ. Randy rút dao ra và đâm một phát vào vai Jeff.
Jeff gào lên và ngã khuỵu xuống. Randy bắt đầu tung cước vào mặt Jeff. Sau ba cú như vậy, Jeff chộp lấy chân Randy và bẻ gãy nó, khiến Randy té xuống đất. Jeff đứng dậy và cố gắng lê bước đến cửa ra vào. Nhưng Troy đã chộp được cậu.
“Cần giúp không?” Thằng nhỏ túm cổ áo Jeff từ phía sau và ném cậu đập vào hàng hiên. Khi cậu định đứng lên, Randy đã xuất hiện và tiếp tục đá liên tục vào người cậu, cho đến khi Jeff ho ra máu.
“Coi kìa thằng chó. Đứng dậy và chiến đấu như một thằng đàn ông đi.” Hắn túm cổ Jeff lên và ném cậu vào nhà bếp. Randy vô tình nhìn thấy một chai vodka trên bàn. Hắn nện một phát vào đầu Jeff.
“Đánh đi, thằng hèn!” hắn lại ném Jeff vào phòng khách nữa.
“Thằng kia, nhìn lên coi!” Jeff ngước lên với gương mặt ướt đẫm máu. “Tao là đứa đã khiến anh mày phải vào tù bóc lịch đấy! Giờ mày chỉ biết ngồi đây và lăn qua lăn lại như một con chó à!? Hèn nhỉ!?” Jeff bắt đầu đứng dậy.
“Rồi, cuối cùng mày cũng bớt gà mà chịu đánh với tao rồi đấy!” Jeff đứng thẳng lên, với máu và vodka ướt đẫm mặt mình. Thêm một lần nữa, cảm giác kì lạ ấy lại vây lấy cậu. Lí trí cậu biến mất. Cậu phát khùng lên, và tất cả những gì cậu biết bây giờ là giết và giết. Cậu túm lấy Randy và nện hắn xuống sàn nhà. Cậu đứng trên người nó, đấm thẳng liên hồi vào tim nó mấy phát. Mấy cú đấm ấy khiến tim Randy ngừng đập. Thằng nhỏ đang cố gắng vùng vẫy để bám víu lấy một hơi thở cuối cùng, thì Jeff nện vài người Randy thật mạnh. Đấm rồi đấm rồi đấm, cho đến khi máu ứa ra hết trong người hắn.. Cuối cùng, Randy tắt thở và chết.
Tất cả mọi người đều đang hoảng loạng nhìn Jeff. Bọn nhóc, đám phụ huynh, và cả Troy với Keith nữa. Hai thằng kia lập tức chĩa súng vào chỗ Jeff. Nhìn thấy nòng súng đang ngắm đến mình, Jeff vụt chạy đến cầu thang. Troy và Keith nổ súng, nhưng phát nào cũng hụt. Jeff lao lên cầu thang và nghe tiếng Keith và Troy bám theo sau. Khi chúng xả hết phát đạn cuối cùng, Jeff núp trong nhà tắm. Jeff túm lấy một thanh xà sắt trong nhà tắm và giật phăng nó ra khỏi tường. Troy và Keith nghe động chạy vào. Cả hai đều có sẵn dao trong tay.
Troy vung dao vào người Jeff. Cậu lập tức né chúng một cách tài tình, rồi vụt luôn thanh xà sắt vào mặt Troy. Troy sụp xuống đất một cách bất lực. Còn lại chỉ có Keith. Nhưng hắn uyển chuyển hơn Troy và né những phát tấn công của Jeff như thần. Cuối cùng, Keith buông dao xuống và túm lấy cổ Jeff, ấn mạnh cậu vào tường. Thuốc thẩy từ trên kệ rơi xuống và làm bỏng cả hai cậu con trai. Cả hai cố gắng gào lên. Jeff dụi mắt một cách nhanh chóng. Cậu rút thanh xà sắt của mình lên và vụt một phát vào đầu Keith. Khi tên nhóc ấy nằm đó và sắp sửa chết vì mất máu, hắn mỉm cười một cách thâm độc.
“Có gì vui thế?” Jeff hỏi. Keith rút ra một cái bật lửa rồi mở nắp. “Biết chuyện gì vui không?” hắn mỉm cười. “Mày có để ý là từ nãy đến giờ trên người mày nồng nặc vodka với lại thuốc tẩy chứ?” Jeff giật mình, nhưng tất cả đã quá muộn, khi Keith ném cái bật lửa vào người Jeff. Khi lửa đã chạm vào Jeff, phần chất cồn trong vodka kích hoạt ngọn lửa và Jeff phừng cháy. Khi chất cồn bắt đầu lan lửa đi khắp nơi, thuốc tẩy bắt đầu ăn mòn da cậu. Jeff gào lên trong đau đớn, khi cậu cảm thấy từng miếng thịt trên người mình đang tróc ra. Cậu lăn lộn khắp nơi, cố gắng dập tắt lửa, nhưng tất cả đều vô ích. Jeff giờ đây chẳng khác gì một ngọn đuốc sống. Cậu lao xuống cầu thang và ngã xuống đất. Mọi người bắt đầu náo loạn khi họ nhìn thấy Jeff đang quằng quại trong lửa trên sàn, gần chết đến nơi. Thứ cuối cùng Jeff nhìn thấy là bố mẹ mình, và một vài người lớn khác đang cố gắng dập tắt lửa. Sau đó, mọi thứ tối đen như mực.
Khi tỉnh dậy, Jeff thấy mình được quấn băng khắp người. Cậu không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì cả, nhưng cậu thấy vai mình nặng trĩu với những vết khâu và những miếng băng dính. Cậu cố gắng đứng dậy, nhưng chợt nhận ra có mấy cái ống đang được gắn vào cơ thể mình. Một cô y tá chạy vào.
“Cô không nghĩ cháu có thể ra khỏi giường bây giờ đâu.” Cô ấy đặt Jeff nằm xuống giường và nối lại mấy cái ống dẫn vào người cậu. Jeff nằm đó trong vô vọng. Tầm nhìn của cậu đã biến mất. Cậu còn không biết xung quanh mình là gì nữa cơ. Cuối cùng, sau vài tiếng trôi qua, Jeff nghe thấy tiếng mẹ mình.
“Con yêu, con ổn chứ?” bà ấy hỏi. Jeff không thể trả lời. Gương mặt cậu đã bị bịt kín mít lại rồi, cổ họng thì không bật ra thành tiếng. “Ôi con yêu, mẹ có tin vui đây. Sau khi các nhân chứng có mặt khẳng định rằng Randy đã tự thú là hắn hành hung con, cảnh sát đã quyết định thả Liu ra rồi.” Jeff định bật dậy, nhưng lại nhớ về mấy cái ống truyền được nối vào cơ thể mình nên thôi. “Anh ấy sẽ trở về vào ngày mai, và hai con sẽ lại được bên nhau sớm thôi.”
Mẹ con họ ôm nhau rồi bà nói tạm biết với con trai mình. Vài tuần sau, cả gia đình Jeff đến thăm cậu. Không lâu sau, đã tới ngày Jeff tháo băng. Cả nhà cậu đều tụm lại trong bệnh viện để xem sự kiện đại trọng này. Họ chỉ muốn biết trông Jeff thế nào thôi. Khi bác sĩ từ từ dỡ băng ra, cả nhà chỉ biết ngồi dựng đứng lưng lên, nôn nao cho những gì mình sắp thấy. Họ kiên nhẫn chờ đợi dải băng cuối cùng được tháo khỏi mặt Jeff.
“Hãy hi vọng điều tốt nhất nào”. Bác sĩ nói. Ông giật nhẹ lớp băng cuối cùng ra. Toàn bộ đám băng dính rơi ra hết, để lộ gương mặt của Jeff.
Mẹ Jeff thét lên khi nhìn thấy mặt con trai mình. Cả nhà cậu chết điếng, không nói lên thành tiếng.
“Sao vậy? Mặt con ra làm sao!?” Jeff dò hỏi. Cậu vội lao vào nhà tắm và lấy cái gương. Cuối cùng Jeff cũng hiểu tại sao mọi người lại sốc như vậy. Mặt cậu… thật kinh khủng. Môi cậu bị cháy đến mức nó đỏ ngầu như máu. Gương mặt cậu trắng bệch y như xác chết, và mái tóc cậu cháy đen ra hết. Jeff từ từ đưa tay lên mặt mình. Nó thật sần sùi. Cậu quay lại nhìn gia đình mình, rồi lại nhìn lại vào gương.
“Jeff à…” Liu rụt rè. “Nó không quá tệ đâu…”
“Không quá tệ là sao cơ?” Jeff bật cười. “Nó tuyệt vời ông mặt trời! Quá hoàn hảo!” Mọi người hết hồn nhìn Jeff. Cậu bắt đầu cười một cách điên dại, và bố mẹ cậu đã nhìn thấy mắt và tay trái Jeff đang run lên bần bật.
“Ưm… Jeff… con ổn chứ?”
“Ổn? Con chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc hơn thế này cả! AHAHAHAHAHA!!! Nhìn con đi này! Gương mặt này trông hợp với con phết mẹ nhỉ?” Cậu không thể nào ngưng cười được. Jeff đưa tay vuốt mặt mình lần nữa, rồi lại nhìn vào gương. Sao cuối cùng lại thành nông nỗi này? Ừm thì chắc các bạn cũng đã biết trận đấu sống còn giữa Jeff và Randy rồi đấy. Lúc ấy, một cái gì đó trong người Jeff đã tan biến. Sự minh mẫn của cậu đã tan biến. Hiện giờ Jeff chỉ là một cỗ máy giết người điên cuồng mà bố mẹ cậu không hề hay biết.
“Bác sĩ…” mẹ Jeff ngần ngại. “Con trai tôi… nó sẽ ổn chứ? Trông nó có vẻ…”
không sao đâu. Đây là hành vi thường gặp của một bệnh nhân sau khi tiếp xúc với hàng loạt loại thuốc giảm đau. Nếu vài tuần sau mà hành vi của cháu không đổi, anh chị hãy đưa Jeff trở lại bệnh viện để chúng tôi xét nghiệm tâm thần.”
“Vâng, cám ơn bác sĩ.” Mẹ Jeff quay lại với con trai mình. “Đi thôi con yêu”.
Jeff quay ra khỏi chiếc gương, trên mặt cậu vẫn là nụ cười điên loạn ấy. “Vângggggggggg thưa mẹ! AHAHAHAHAHAHA!!!”. Mẹ Jeff đặt tay lên vai con trai mình rồi lấy đồ cho cậu mặc.
“Đây là đồ hai anh chị đã gởi”. Cô tiếp tân đưa cho mẹ Jeff một cái quần đen và một cái áo hoodies. Giờ thì chúng không còn máu nữa, và đã được khâu lại rất cẩn thận rồi. Mẹ Jeff đưa cậu vào phòng và để cậu thay đồ. Khi rời khỏi bệnh viện, không ai trong số họ biết đây sẽ là ngày tận số của họ.
Vào đêm hôm ấy, mẹ Jeff giật mình tỉnh dậy vì một tiếng động trong nhà tắm. Nghe như là có người đang khóc ấy. Bà từ từ bước vào để xem chuyện gì đã xảy ra. Khi ngó vào phòng tắm, bà đã chết đứng vì sốc. Jeff đã lấy dao mà rạch một nụ cười đẫm máu trên mặt mình.
“Jef… eff… con đa… an… g…. làm… àm… g… gì… va… vậ… y…!?” mẹ cậu run bần bật.
Jeff nghiên đầu nhìn mẹ. “Mẹ có biết khi cười là da con nó làm con đau lắm không? Mà con thì lúc nào cũng muốn mỉm cười thật tươi hết đó. Vậy nên bằng cách này, con có thể mỉm cười mãi mãi rồi.” 
Mẹ Jeff vô tình nhìn thấy vòng đen trên mắt con trai bà.
“Jeff! Mắt con!” mắt cậu giống như chưa bao giờ được khép lại ấy.
“Chán lắm mẹ biết không? Con không thể nhìn mặt con mãi được. Lâu lâu mắt con tự dưng díp đi vì mệt không hà. Bởi vậy nên con đốt hết mi mắt, để cuối cùng con sẽ luôn được nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của mình.” Mẹ Jeff bắt đầu lùi lại. Bà nhận ra con trai mình đã phát điên rồi. “Sao hả mẹ? Con đẹp không?”
“Đẹp lắm, con trai”. Bà ấy lắp bắp. “u… Ừ… con đ… đẹ… đẹp lắm. Đe… ể mẹ gọi bố… rồi bố cũng sẽ thấy… con d… đẹp… như… thế nào…”
Bà ấy lao vào phòng và đánh thức chồng mình dậy. “Anh ơi, lấy cây súng mau. Jeff đã…” nhưng bất ngờ thay, bà đã thấy Jeff đang đứng nhìn mình ngoài cửa ra vào. Trên tay cậu là một con dao.
“Mẹ… sao mẹ nói dối con?”
Đó là lời cuối cùng của Jeff, trước khi cậu lao vào và đâm chết bố mẹ mình.
Anh trai cậu, Liu, bất ngờ tỉnh dậy vì tiếng động lạ dưới nhà. Lúc sau chả còn gì nữa nên Liu nhắm mắt lại đi ngủ tiếp. Trong lúc đang ngà ngà sắp ngủ tới nơi, Liu bất chợt có cảm giác như có người đang theo dõi mình. Cậu nhìn lên, và bất ngờ thấy Jeff đã dùng tay bịt miệng cậu lại. Jeff giơ dao lên và chuẩn bị nhắm vào người Liu. Liu vùng vẫy, cố gắng thoát khỏi gọng kìm của Jeff.
“Suỵt, im nào anh trai.” Jeff thì thầm. “Ngủ ngon nhé.” 
 
Support : Your Link | Your Link | Your Link
Copyright © 2013. Truyện tranh cổ tích - All Rights Reserved
Template Created by Creating Website Published by Mas Template
Proudly powered by Blogger